TAM ĐẢO - KHU NGHỈ DƯỠNG NỔI TIẾNG, HÒN NGỌC ĐÔNG DƯƠNG

Không ảnh chụp Tam Đảo năm 1923. Các công trình được quy hoạch giống một khu nghỉ mát ở châu Âu trong thung lũng lòng chảo đường kính khoảng 2km.



 

Không ảnh chụp Tam Đảo năm 1923. Các công trình được quy hoạch giống một khu nghỉ mát ở châu Âu trong thung lũng lòng chảo đường kính khoảng 2km.


Tam Đảo là một dãy núi đá ở vùng Đông Bắc Việt Nam nằm trên địa bàn ba tỉnh Vĩnh Phúc, Thái Nguyên và Tuyên Quang. Gọi là Tam Đảo, vì ở đây có ba ngọn núi cao nhô lên trên biển mây, ngọn cao nhất có độ cao tuyệt đối là 1.591 m.

Dãy Tam Đảo đã được người Pháp phát hiện hồi đầu thế kỷ. Trong một báo cáo của những nhà điều tra rừng gửi toàn quyền Đông Dương năm 1904 đã mô tả: “Tất cả những điều kiện cần thiết cho một Viện điều dưỡng trên núi đều hội tụ đầy đủ ở khu Suối Bạc. Trước hết là nước lành, tiếp đến là khí hậu mát mẻ. Trong những ngày trời nóng, nhiệt độ ở đây thường thấp hơn Hà Nội 10 độ.”

Năm 1906 Phủ Toàn quyền ra quyết định xây dựng Tam Đảo. Năm 1911 bắt đầu mở đường bộ từ Vĩnh Yên. Bốn năm sau đã hình thành đường cho xe thô sơ lên Tam Đảo.

Trong suốt 15 năm, Pháp đã chi vào đây một số tiền lớn để biến nơi này thành nơi tráng lệ bậc nhất Đông Dương.

Đến năm 1939, người Pháp đã quy hoạch Tam Đảo từ một nơi là núi rừng hoang vắng đã trở thành đô thị với trên 150 ngôi biệt thự cao từ 1-5 tầng, có đường xe ô tô từ Vĩnh Yên lên và thường xuyên có hơn 1000 người sinh sống sôi động vào mùa hè.

Giữa lòng chảo là khu công viên – thể thao văn hóa: có bãi rộng, có bồn hoa, ghế đá, sân chơi trẻ em… giống cỏ, giống hoa nhiều loại đưa từ Pháp sang (chỉ trồng được ở nơi mát); vào hè, trăm hoa đua nở, trăm màu khoe sắc; có bể bơi dành cho người lớn, có cả bể bơi dành cho trẻ con; có sân quần vợt, có nhà bắn bia; xa và cao hơn về phía Đông bắc có sân bóng đá…

Năm 1948, thực hiện chủ trương “tiêu thổ kháng chiến”, Việt Minh huy động người dân đã phá toàn bộ các biệt thự, trừ nhà thờ, nhưng đến sau năm 1954 lại phá tháp chuông.

Ông Nguyễn Duy Hoạt, Chủ tịch thị trấn Tam Đảo kể: “Phá những khu biệt thự tuyệt đẹp ấy bằng búa tạ và xà beng. Dân đục hàng loạt các lỗ đối diện nhau trên tường các biệt thự, rồi luồn thân gỗ lớn vào. Sau đó nổi lửa. Hầu hết các công trình ở đây đều thuộc diện nguy nga đồ sộ, các biệt thự đại đa số đều xây bằng đá, kiên cố hết mức, tường tầng một khách sạn Metropole dày 1,2m nhưng thảy đều không chịu được lửa lớn, trở thành đống đá vụn mà không cần đến một quả mìn, một lạng thuốc nổ nào, phá hoại cũng đầy sáng tạo”.

 

  

Bài được xem: 463 lần
File gửi kèm :  Tải về máy